.png)
Lỗi lầm vô ý và nỗi đau tận cùng của người ở lại
Dưới góc độ pháp lý, không ai có thể phủ nhận việc chị Phạm Hồng Nhị điều khiển xe máy trong tình trạng có nồng độ cồn là vi phạm pháp luật giao thông đường bộ. Tuy nhiên, nếu đi sâu vào bối cảnh của sự việc xảy ra vào ngày 12/9/2024, chúng ta thấy rõ yếu tố lỗi chủ quan của chị Nhị hoàn toàn xuất phát từ sự lo lắng cho an nguy của người chồng. Thấy anh Võ Văn Đ. đã quá chén, chị giành lấy tay lái với suy nghĩ đơn giản là bảo vệ chồng trên chặng đường về. Tai nạn xảy ra lấn làn đâm vào gốc cây là một sự cố ngoài ý muốn, một lỗi vô ý do thiếu quan sát và không làm chủ tốc độ. Hình phạt lớn nhất, tàn nhẫn nhất mà chị phải gánh chịu không phải là những bản án trên giấy, mà chính là sự dằn vặt thấu tâm can khi tự tay tước đi sinh mạng của người đầu ấp tay gối. Đẩy một người phụ nữ vừa mất chồng, mang trên mình đầy thương tích thể xác lẫn tinh thần vào chốn lao lý, liệu có mang lại tác dụng răn đe hay chỉ khoét sâu thêm một bi kịch gia đình vốn đã quá sức chịu đựng?
Hệ thống pháp luật hình sự Việt Nam luôn đề cao tính nhân đạo, quy định rất rõ việc áp dụng án treo đối với những trường hợp có nhân thân tốt, phạm tội lần đầu, thành khẩn khai báo và có nơi cư trú rõ ràng. Chị Nhị đáp ứng toàn bộ các tiêu chí khắt khe nhất để được hưởng chính sách khoan hồng này theo quy định của Bộ luật Hình sự. Thậm chí, ngay tại phiên tòa phúc thẩm, đại diện Viện Kiểm sát nhân dân cũng đã thấu hiểu hoàn cảnh và đề nghị cho chị hưởng án treo. Hiện tại, chị là trụ cột duy nhất gánh vác trách nhiệm nuôi dưỡng hai đứa con đang tuổi ăn học, trong đó một cháu đang là sinh viên năm cuối và một cháu vừa bước chân vào giảng đường đại học, cùng với đó là trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ già yếu. Việc Tòa án cấp phúc thẩm bác kháng cáo, tuyên y án 18 tháng tù giam chỉ vì nút thắt chưa thanh toán đủ số tiền bồi thường hai mươi triệu đồng cho gia đình nhà chồng là một quyết định vô cùng cứng nhắc. Số tiền còn nợ ấy không thể đem ra đánh đổi với tương lai của hai đứa trẻ đang cần mẹ gồng gánh chi phí sinh hoạt từng ngày.
Giọt nước mắt của chị Nhị lăn dài sau phiên tòa không phải vì sợ chốn ngục tù, mà vì nỗi ám ảnh tương lai mờ mịt của những đứa con thơ. Nếu người mẹ này phải thụ án giam cầm, gia đình nhỏ ấy chắc chắn sẽ lâm vào cảnh bế tắc, chuyện học hành của các cháu đối diện nguy cơ đứt gánh giữa đường. Việc cho chị Nhị hưởng án treo không hề làm mất đi tính nghiêm minh của pháp luật, mà ngược lại, nó tạo cơ hội để người phụ nữ lầm lỡ được ở lại xã hội, tiếp tục công việc bán cá nhọc nhằn để chuộc lỗi, hoàn thành nốt trách nhiệm dân sự và nuôi dạy các con nên người. Đứng trên lăng kính bảo vệ quyền con người, các cơ quan pháp luật cấp cao hơn cần xem xét lại bản án này theo thủ tục giám đốc thẩm, nhằm tìm kiếm một phán quyết thấu tình đạt lý, mang đậm tính nhân văn của pháp luật nước nhà.
